Phần lớn tính toán về chi phí sống ở đây thiếu cùng một nhóm khoản. Chúng không lớn khi đứng riêng, nhưng cộng lại chúng đủ để làm một kế hoạch tưởng khả thi trở nên chật.
Bài này liệt kê chúng.
Những chuyến đi bắt buộc
Khám bệnh định kỳ, việc học của con, thủ tục hành chính phải làm trực tiếp, việc gia hạn giấy tờ.
Với người ở xa trung tâm, mỗi việc là một chuyến đi có vé, có chỗ ở qua đêm nếu cần, và có một ngày công mất đi.
Đếm số lần trong một năm rồi nhân lên — con số thường lớn hơn nhiều so với cảm giác.
Đây là khoản bị bỏ sót nhiều nhất trong mọi phép so sánh giữa các nơi.
Năng lượng cho mùa lạnh
Ở một nước được biết tới vì nắng, khoản sưởi thường không nằm trong hình dung của người mới.
Nhưng ở nhiều căn nhà không được xây để giữ nhiệt, đây là khoản lớn trong mấy tháng lạnh.
Và nó khác nhau rất nhiều theo loại nhà, theo cách sưởi và theo vùng.
Nên phải hỏi cho chính căn nhà mình định thuê hoặc mua, không hỏi chung.
Các loại bảo hiểm
Bảo hiểm y tế bổ sung, bảo hiểm phương tiện, bảo hiểm nhà — mỗi thứ là một khoản định kỳ.
Người mới đến thường chỉ tính khoản đầu tiên và bỏ qua hai khoản sau.
Nhưng ở nơi có phương tiện riêng là điều gần như bắt buộc, khoản thứ hai không tránh được.
Điều kiện và mức của từng loại do các đơn vị cung cấp công bố, và nên hỏi nhiều nơi vì chúng khác nhau.
Chi phí cho con ngoài học phí
Các hoạt động ngoài giờ, đồ dùng học tập, đi lại tới trường nếu trường không gần, và các khoản của lớp.
Ở nơi xa, việc con tham gia các hoạt động ngoài giờ có thể đòi những chuyến đi đều đặn.
Và khi con tới cấp học không có tại chỗ, chi phí tăng lên một bậc hoàn toàn khác.
Nên gia đình có con nên tính theo từng giai đoạn tuổi, không tính một mức cho cả mười năm.
Giai đoạn đầu và các khoản một lần
Mua sắm lại đồ dùng trong nhà, các khoản đặt cọc, các thủ tục ban đầu, và việc trang bị cho mùa đông.
Với người đi cả gia đình, nhóm này cộng lại thành một con số đáng kể trong năm đầu.
Và nó rơi vào đúng lúc thu nhập tại chỗ chưa ổn định.
Nên khoản dự phòng cho năm đầu nên rộng hơn mức mình nghĩ là đủ.
Chi phí của việc chưa biết ngôn ngữ
Đây là khoản không ai ghi vào bảng tính nhưng nó có thật.
Không đọc được thông báo, không tự làm được thủ tục, không so sánh được các chào giá — mỗi thứ đều dẫn tới việc trả nhiều hơn hoặc nhờ người khác làm hộ.
Ở nơi ít người nước ngoài, nó còn nghĩa là mất luôn khả năng tiếp cận những lựa chọn chỉ được truyền miệng trong cộng đồng địa phương.
Nên tiền và thời gian bỏ vào học ngôn ngữ nên được xem như một khoản đầu tư, không phải một khoản chi tuỳ ý.
Cách mặt nước bao xa — nhân tố làm mọi khoản nặng thêm
Gần như mọi khoản trong bài này đều nặng hơn ở nơi xa: đi lại, bảo trì, hàng hoá, và chi phí cho con.
Đó là cái giá đi kèm với chỗ ở rẻ hơn, và hai thứ này phải được đặt cạnh nhau.
Với hộ ít di chuyển và ít nhu cầu dịch vụ, cán cân nghiêng về nơi xa.
Với hộ có con đi học hoặc có nhu cầu y tế đều đặn, cán cân thường nghiêng ngược lại.
Điều gì không đổi
Các khoản định kỳ bắt buộc chạy đều bất kể mùa và bất kể thu nhập, và chúng có thời hạn riêng.
Nên chúng nên được đưa vào lịch ngay từ đầu năm, trước khi sắp các việc khác.
Và một phần thu nhập của mùa cao nên được giữ lại cho chúng, như một kỷ luật cố định.
Mức và thời hạn hiện hành do cơ quan có thẩm quyền của Hy Lạp công bố; hoàn cảnh cụ thể nên hỏi kế toán tại đó.
Khoản nào bị bỏ sót nhiều nhất?
Những chuyến đi bắt buộc tới trung tâm — khám bệnh, việc học của con, thủ tục hành chính — vì mỗi chuyến có vé, có thể có chỗ ở qua đêm và mất một ngày công.
Vì sao khoản sưởi hay bị quên?
Vì đây là nước được biết tới vì nắng, nên người mới không hình dung tới nó — nhưng ở nhà không giữ nhiệt tốt thì đây là khoản lớn trong mấy tháng lạnh.
Gia đình có con nên tính thế nào?
Theo từng giai đoạn tuổi, vì khi con tới cấp học không có tại chỗ thì chi phí tăng lên một bậc hoàn toàn khác.
Nơi xa rẻ hơn hay đắt hơn?
Chỗ ở rẻ hơn nhưng đi lại, bảo trì, hàng hoá và chi phí cho con đều nặng hơn — cán cân phụ thuộc vào nhu cầu di chuyển và nhu cầu dịch vụ của từng hộ.